Tử Cấm Thành – ngai vàng độc đáo bậc nhất của triều đại trung quốc

Được xây dựng vào thế kỷ 15, Tử Cấm Thành ngày nay  đã trở thành một Viện Bảo Tàng Cung Điện vô cùng nguy nga và tráng lệ, thu hút một lượng lớn khách tham quan mỗi ngày.

Tử Cấm Thành là một trong các di sản thế giới được UNESCO công nhận. Tọa lạc tại thành phố Bắc Kinh, Trung Quốc, Tử Cấm Thành chính là “Ngai vàng” đầy quyền lực và tráng lệ của hoàng tộc Trung Quốc trong khoảng năm thế kỷ. Yongle, một nhà cai trị vĩ đại của triều đại nhà Minh, đã khởi công xây dựng Tử Cấm Thành vào năm 1406 và Cung Điện Hoàng Gia trong khuôn viên Tử Cấm Thành bắt đầu hoạt động vào năm 1420.

Thật ra, nguồn gốc về tên gọi “Tử Cấm Thành” được bắt nguồn từ lệnh cấm du nhập vào Thành đối với các thường dân của triều đại ngày xưa. Ngay cả các thành viên trong hoàng tộc và các Bộ trưởng cũng bị giới hạn ra vào một vài khu vực trong Tử Cấm Thành. Chỉ duy nhất Hoàng đế là người có quyền lực tối cao mới có thể đi đến bất cứ nơi nào trong Tử Cấm Thành. Bảo Tàng Cung Điện bên trong Tử Cấm Thành chính là Bảo Tàng được du khách ưa chuộng nhất.

Triển vọng ngành du lịch

Tử Cấm Thành là một trong những di tích văn hóa và lịch sử trọng yếu của Trung Quốc. Tọa lạc tại trung tâm thủ đô Bắc Kinh, du khách hoàn toàn có thể viếng thăm Tử Cấm Thành dễ dàng.

Con số lên đến gần mười bốn triệu du khách tham quan mỗi năm, và hầu hết đều cảm thấy choáng ngợp trước kiến trúc đầy ngoạn mục và bề dày lịch sử phong phú của Tử Cấm Thành. Vào dịp Quốc Khánh năm 2010 , Tử Cấm Thành đã  đón nhận  hơn 122.000 khách tham quan, gấp đôi sức chứa thông thường của nó.

Về lịch sử và những điểm độc đáo của Tử Cấm Thành

Ròng rã hơn mười bốn năm cùng với một triệu công nhân làm việc cật lực, Tử Cấm Thành đã được hoàn thành. Tử Cấm Thành  chính là “Ngai vàng” xa hoa và lộng lẫy của triều đại nhà Minh giai đoạn 1420 – 1644, trải qua sự cai trị của mười bốn triều đại phong kiến Trung Quốc thời xưa.

Năm 1644, Tử Cấm Thành bị vây hãm bởi các lực lượng nổi loạn do Li Zicheng cầm đầu. Một thời gian sau, lực lượng của Wu Sangui và những người Mãn Châu hợp lực cùng nhau đánh bại Li Zicheng, buộc ông ta phải chạy trốn khỏi Tử Cấm Thành. Từ đó trở đi, Tử Cấm Thành trở thành một cường quốc vĩ đại của triều đại nhà Thanh cho đến năm 1860, khi các lực lượng Anh – Pháp chiếm đóng thành phố và kéo dài cho đến kết thúc Chiến tranh thuốc phiện thứ hai. Nhà Thanh lại một lần nữa nắm quyền kiểm cai trị Tử Cấm Thành cho đến năm 1912 khi Hoàng đế cuối cùng của Trung Quốc Puyi thoái vị.

Và từ đó, Tử Cấm Thành trở thành tài sản của Quốc gia. Ngày nay, Tử Cấm Thành là một trong những viện bảo tàng lớn nhất thế giới, là nơi lưu trữ các hiện vật còn sót lại về triều đại nhà Minh và nhà Thanh. Có hơn một triệu hiện vật được lưu giữ tại đây và tất cả chúng đều là Di sản quốc gia.

Sơ lược ngắn gọn về kiến trúc Tử Cấm Thành

Xung quanh Tử Cấm Thành được bao bọc bởi một con hào rộng năm mươi hai mét và những bức tường cao đến mười mét, điều đó đã tạo nên một ranh giới vững chắc bảo vệ Tử Cấm Thành. Cứ cách nhau bốn bức tường sẽ có một cổng chính, và có tổng cộng bốn cánh cổng chính như vậy được xây dựng. Bên trong Tử Cấm Thành được chia thành hai phần, Ngoại Triều là nơi hoàng đế đã tổ chức thượng triều cùng quần thần và Nội Triều, là nơi hoàng đế và gia đình ông sinh sống. Các nguyên nguyên tắc về tôn giáo và quyền lực hoàng tộc được phản ánh sâu sắc thông qua các công trình được xây dựng tại Tử Cấm Thành.

Màu sắc được lựa chọn cẩn thận với sắc vàng đặc trưng, chính là biểu tượng của Hoàng tộc, được bao phủ trên tất cả các lớp mái của Tử Cấm Thành. Vật liệu trang trí và cách đặt bố cục trong khuôn viên Tử Cấm Thành cũng phải tuân thủ theo một số quy định nghiêm ngặc của triều đại phong kiến Trung Quốc thời xưa.

Mối đe dọa và sự bảo tồn

Mặc dù là một địa điểm du lịch nổi tiếng tọa lạc tại Bắc Kinh, song Tử Cấm Thành vẫn không tránh khỏi một số đe dọa.

Đầu tiên phải kể đến chính là mức độ ô nhiễm cực cao ở Bắc Kinh,  với một lượng lớn khí độc phân tán trong không khí mỗi ngày đang đe dọa đến sự bền vững trong từng cấu trúc Tử Cấm Thành.

Khói độc thải ra từ các ống xả ô tô và các đơn vị doanh nghiệp, thêm vào đó là mưa axit phát sinh từ khí thải công nghiệp cũng góp phần làm xói mòn các tác phẩm điêu khắc và thiết kế chạm trỗ trên mặt tiền của Tử Cấm Thành.

 

Vạn Lý Trường Thành Trung Quốc – một trong các kì quan vĩ đại

Năm 220 trước Công nguyên, dưới thời Tần Thủy Hoàng, một số phần chiến lũy đã được gầy dựng dang dỡ trước đó được vua Tần củng cố xây dựng lại để tạo thành một hệ thống phòng thủ bậc nhất nhằm chống lại những cuộc xâm lược từ phương bắc. Tiếp bước triều đại nhà Minh (1368-1644), Vạn Lý Thành trở thành một cấu trúc quân sự lớn nhất thế giới. Trường Thành đã mang đến một tầm vóc lịch sử to lớn cùng những ý nghĩa đầy giá trị.

Những giá trị tuyệt vời

Vạn Lý Trường Thành được xây dựng liên tục từ thế kỷ thứ 3 trước Công nguyên đến thế kỷ 17 sau Công nguyên trên biên giới phía bắc của đất nước, Trường Thành sau đó trở thành một dự án quốc phòng quân sự vĩ đại của Đế chế Trung Quốc kế tiếp, với tổng chiều dài hơn 20.000 km. Vạn Lý Trường Thành bắt đầu ở phía đông tại Sơn Hải Quan tỉnh Hà Bắc và kết thúc tại Gia Dục Quan tỉnh Cam Túc về phía tây. Cấu trúc chính của Trường Thành bao gồm các bức tường, đường ray dành cho xe ngựa, tháp canh phòng, nơi trú ẩn và các pháo đài.

Vạn Lý Trường Thành phản ánh sự va chạm và các mối quan hệ trao đổi giữa các nền văn minh nông nghiệp và nền văn minh du mục tại Trung Quốc thời xa xưa. Trường Thành đồng thời cung cấp thêm những bằng chứng đáng kể về tư duy chiến lược chính trị và quốc phòng hùng mạnh của các Đế chế vào thời Trung Quốc cổ đại, điển hình chính là hệ thống kiến trúc, công nghệ và nghệ thuật quân sự tuyệt vời.

Tiêu chí (i): Đây chính là Trường Thành vĩ đại của nhà Minh không chỉ phản ánh những tham vọng trong quân sự mà nó còn là sự hoàn thiện vĩ đại của một công trình xây dựng, là một kiệt tác hoàn mỹ. Công trình duy nhất được xây dựng hoàn toàn bởi bàn tay con người.

Tiêu chí (ii): Trong thời kỳ Xuân Thu, người Trung Quốc đã áp đặt ra các mô hình xây dựng và tổ chức xây dựng các công trình phòng thủ dọc theo biên giới phía bắc.

Tiêu chí (iii): Trường Thành vĩ đại chính là nhân chứng sống động cho các nền văn minh của người Trung Quốc cổ đại, được minh họa lại bởi các phần công trình có niên đại từ thời kỳ Tây Hán và được bảo tồn ở tỉnh Cam Túc.

Tiêu chí (iv): Tài sản văn hóa vô giá này là một ví dụ nổi bật và độc đáo của một quần thể kiến ​​trúc quân sự phục vụ mục đích chiến lược trong 2000 năm.

Tiêu chí (vi): Vạn Lý Trường Thành có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong lịch sử Trung Hoa. Mục đích chính của Trường Thành không chỉ là để bảo vệ Trung Quốc khỏi sự xâm lược từ bên ngoài, mà còn để lưu giữ giá trị văn hóa của nó khỏi sự du nhập của những phong tục tập quán từ những kẻ man rợ nước ngoài.

Sự trường tồn theo thời gian

Vạn Lý Trường Thành vẫn trường tồn theo thời gian. Nó như là một “Bảo vật vô giá”  lưu giữ tất cả các yếu tố vật chất cùng giá trị tinh thần của lịch sử Trung Hoa. Trường Thành dài đến 20.000km, và được xây dựng trong các giai đoạn lịch sử khác nhau đã tạo nên một hệ thống phòng thủ phức tạp, bao gồm các bức tường, pháo đài,  mọi thứ gần như vẫn còn nguyên vẹn cho đến ngày nay. Các “Công thức”  để xây dựng nên Vạn Lý Trường Thành trong những thời điểm và địa điểm khác nhau cũng được gìn giữ tuyệt đối.

Sự nguyên vẹn tuyệt đối

Vị trí, chất liệu, công nghệ và các cấu trúc ban đầu của Trường Thành vẫn còn được lưu giữ nguyên vẹn . Cách bố trí ban đầu và các thành phần trong  hệ thống phòng thủ vẫn được duy trì cho đến ngày nay, tạo thành một kỳ quan ngoạn mục như đang “ngã mình” bao bọc dọc theo các dãy núi nhìn trông thật đẹp mắt.

Những yêu cầu về bảo tồn và quản lý

Vạn Lý Trường Thành phải được bảo vệ như một tổng thể hoàn chỉnh. Mỗi thành phần khác nhau của Vạn Lý Trường Thành đều đã được liệt kê vào các trang web bảo tồn ưu tiên theo Luật của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về Bảo tồn Di tích Văn hóa. Hàng loạt các kế hoạch bảo tồn liên tục được mở rộng , cải tiến và bao gồm các cấp độ khác nhau từ quy hoạch tổng thể đến từng kế hoạch cụ thể hơn. Đồng thời, cần có một hệ thống quản lý toàn diện và hiệu quả, cũng như các biện pháp bảo tồn cụ thể hơn.